八都词客漫喧然,谁解飞扬诰誓间。五色彩毫裁凤诏,
bā dōu cí kè màn xuān rán , shuí jiě fēi yáng gào shì jiān 。 wǔ sè cǎi háo cái fèng zhào ,
谋及中兴多少事,莫愁明月不收关。
móu jí zhōng xīng duō shǎo shì , mò chóu míng yuè bù shōu guān 。
却搜文学起吾唐,暂失都城亦未妨。锦里幸为丹凤阙,
què sōu wén xué qǐ wú táng , zàn shī dū chéng yì wèi fáng 。 jǐn lǐ xìng wèi dān fèng quē ,
若以掌言看谏猎,相如从此病辉光。
ruò yǐ zhǎng yán kàn jiàn liè , xiāng rú cóng cǐ bìng huī guāng 。
贾谊才承宣室召,左思唯预秘书流。赋家达者无过此,
jiǎ yì cái chéng xuān shì zhào , zuǒ sī wéi yù mì shū liú 。 fù jiā dá zhě wú guò cǐ ,
内人未识江淹笔,竟问当时不早求。
nèi rén wèi shí jiāng yān bǐ , jìng wèn dāng shí bù zǎo qiú 。