间关世事知何日,一十三年鬓渐霜。
jiān guān shì shì zhī hé rì , yī shí sān nián bìn jiàn shuāng 。
只为东宫留疏草,岂论南海窜炎荒。
zhǐ wèi dōng gōng liú shū cǎo , qǐ lùn nán hǎi cuàn yán huāng 。
投戈已荷完环赐,侧席仍需补衮裳。
tóu gē yǐ hé wán huán cì , cè xí réng xū bǔ gǔn shang 。
再拜天关从此别,石门烟树怅苍苍。
zài bài tiān guān cóng cǐ bié , shí mén yān shù chàng cāng cāng 。