丈人高卧碧江头,门掩西风万木秋。
zhàng rén gāo wò bì jiāng tóu , mén yǎn xī fēng wàn mù qiū 。
重喜青山还绕屋,却嫌黄叶渐平沟。
zhòng xǐ qīng shān hái rào wū , què xián huáng yè jiàn píng gōu 。
开轩且放浮岚入,决水徐通废圃流。
kāi xuān qiě fàng fú lán rù , jué shuǐ xú tōng fèi pǔ liú 。
便觉园林顿萧爽,不妨随境味玄幽。
biàn jué yuán lín dùn xiāo shuǎng , bù fáng suí jìng wèi xuán yōu 。