自昔恒河可聚沙,今为何日更堪嗟。
zì xī héng hé kě jù shā , jīn wèi hé rì gèng kān jiē 。
未应绝物从孤竹,尚可依人住浣花。
wèi yīng jué wù cóng gū zhú , shàng kě yī rén zhù huàn huā 。
疲俗交□□□□,□时仍重读书家。
pí sú jiāo □□□□,□ shí réng chóng dú shū jiā 。
老吾幸有相过便,尚得如蓬倚直麻。
lǎo wú xìng yǒu xiāng guò biàn , shàng dé rú péng yǐ zhí má 。