高就山上山,山中白云闲。
gāo jiù shān shàng shān , shān zhōng bái yún xián 。
瀑布低头看,青天举手扳。
pù bù dī tóu kàn , qīng tiān jǔ shǒu bān 。
石桥横海外,风笛落人间。
shí qiáo héng hǎi wài , fēng dí luò rén jiān 。
不见红尘客,时时鹤往还。
bú jiàn hóng chén kè , shí shí hè wǎng huán 。
(见《四库珍本初集》本《天台集·拾遗》)(按:葛谛晋前神仙,见《太平广记》卷七十一引《神仙传》。
( jiàn 《 sì kù zhēn běn chū jí 》 běn 《 tiān tái jí · shí yí 》)( àn : gé dì jìn qián shén xiān , jiàn 《 tài píng guǎng jì 》 juǎn qī shí yī yǐn 《 shén xiān chuán 》。
此首五律显为齐梁以后人依托。
cǐ shǒu wǔ lǜ xiǎn wèi qí liáng yǐ hòu rén yī tuō 。