天海凭高两杳茫,岂无容地著吾狂。
tiān hǎi píng gāo liǎng yǎo máng , qǐ wú róng dì zhù wú kuáng 。
俗人不惯呼聱叟,明主何曾罪寝郎。
sú rén bù guàn hū áo sǒu , míng zhǔ hé zēng zuì qǐn láng 。
耕富春山能重汉,隐王官谷未忘唐。
gēng fù chūn shān néng zhòng hàn , yǐn wáng guān gǔ wèi wàng táng 。
自嫌老病疏溪墅,只靠邻僧守竹房。
zì xián lǎo bìng shū xī shù , zhǐ kào lín sēng shǒu zhú fáng 。