几度书来说乞身,果然跳出软红尘。
jǐ dù shū lái shuō qǐ shēn , guǒ rán tiào chū ruǎn hóng chén 。
推黄粱枕了无梦,对紫薇花他有人。
tuī huáng liáng zhěn liǎo wú mèng , duì zǐ wēi huā tā yǒu rén 。
杜老诗犹怀主相,瞿昙法贵等冤亲。
dù lǎo shī yóu huái zhǔ xiāng , qú tán fǎ guì děng yuān qīn 。
竹君樗叟俱强健,天遣相从寂寞滨。
zhú jūn chū sǒu jù qiáng jiàn , tiān qiǎn xiāng cóng jì mò bīn 。