兴公赋天台,千字一何少。
xīng gōng fù tiān tái , qiān zì yī hé shǎo 。
岘山逢巧匠,笼络六诗了。
xiàn shān féng qiǎo jiàng , lǒng luò liù shī le 。
馀情到娘子,心动云缥缈。
yú qíng dào niáng zǐ , xīn dòng yún piāo miǎo 。
仿佛山阿人,薜荔一身绕。
fǎng fú shān ā rén , bì lì yī shēn rào 。
殷勤供泚笔,路转得龙沼。
yīn qín gōng cǐ bǐ , lù zhuǎn dé lóng zhǎo 。
应龙喜公来,嘘气纷雾杳。
yīng lóng xǐ gōng lái , xū qì fēn wù yǎo 。
忽然张盖起,知不受人扰。
hū rán zhāng gài qǐ , zhī bù shòu rén rǎo 。
诗成中有画,幽情杂荒窈。
shī chéng zhōng yǒu huà , yōu qíng zá huāng yǎo 。
从公虽一快,顾有和诗挠。
cóng gōng suī yī kuài , gù yǒu hé shī náo 。
是事姑置之,归路迷日表。
shì shì gū zhì zhī , guī lù mí rì biǎo 。
安得永兹乐,彭铿尚为夭。
ān dé yǒng zī lè , péng kēng shàng wèi yāo 。
但愁归城中,念山令人老。
dàn chóu guī chéng zhōng , niàn shān lìng rén lǎo 。