晋阳启唐祚,王明绍巢封。
jìn yáng qǐ táng zuò , wáng míng shào cháo fēng 。
垂统已如此,继体宜昏风。
chuí tǒng yǐ rú cǐ , jì tǐ yí hūn fēng 。
麀聚渎天伦,牝晨司祸凶。
yōu jù dú tiān lún , pìn chén sī huò xiōng 。
干纲一以坠,天枢遂崇崇。
gàn gāng yī yǐ zhuì , tiān shū suì chóng chóng 。
淫毒秽宸极,虐焰燔苍穹。
yín dú huì chén jí , nüè yàn fán cāng qióng 。
向非狄张徒,谁办取日功。
xiàng fēi dí zhāng tú , shuí bàn qǔ rì gōng 。
云何欧阳子,秉笔迷至公。
yún hé ōu yáng zi , bǐng bǐ mí zhì gōng 。
唐经乱周纪,凡例孰此容。
táng jīng luàn zhōu jì , fán lì shú cǐ róng 。
侃侃范太史,受说伊川翁。
kǎn kǎn fàn tài shǐ , shòu shuō yī chuān wēng 。
春秋二三策,万古开群蒙。
chūn qiū èr sān cè , wàn gǔ kāi qún méng 。