文君真知音,私奔司马氏。
wén jūn zhēn zhī yīn , sī bēn sī mǎ shì 。
阮籍真好色,邻家恸处子。
ruǎn jí zhēn hào sè , lín jiā tòng chǔ zǐ 。
惟此真之中,邪正亦倍蓰。
wéi cǐ zhēn zhī zhōng , xié zhèng yì bèi xǐ 。
然宁侧其冠,不必纳其履。
rán níng cè qí guān , bù bì nà qí lǚ 。
刑罚可失出,褒贬腌逼里。
xíng fá kě shī chū , bāo biǎn yān bī lǐ 。
历观史传中,竞艳每书此。
lì guān shǐ chuán zhōng , jìng yàn měi shū cǐ 。
一时爱其才,春秋紊大旨。
yī shí ài qí cái , chūn qiū wěn dà zhǐ 。
且令炫才者,越礼有所指。
qiě lìng xuàn cái zhě , yuè lǐ yǒu suǒ zhǐ 。
风俗自兹靡,责归作俑始。
fēng sú zì zī mí , zé guī zuò yǒng shǐ 。