十年江汉客,头白还山中。
shí nián jiāng hàn kè , tóu bái hái shān zhōng 。
子从嵩岳来,值我蒲涧东。
zi cóng sōng yuè lái , zhí wǒ pú jiàn dōng 。
安期去已久,菖蒲空紫茸。
ān qī qù yǐ jiǔ , chāng pú kōng zǐ rōng 。
当时干项藉,苟遇成何功。
dāng shí gàn xiàng jí , gǒu yù chéng hé gōng 。
学仙即无有,千载见高风。
xué xiān jí wú yǒu , qiān zài jiàn gāo fēng 。
嗟彼世间人,语之如瞆聋。
jiē bǐ shì jiān rén , yǔ zhī rú kuì lóng 。