人似周颙事隐沦,地偏原自远风尘。
rén shì zhōu yóng shì yǐn lún , dì piān yuán zì yuǎn fēng chén 。
樽开云物千峰迥,坐倚楼台万象新。
zūn kāi yún wù qiān fēng jiǒng , zuò yǐ lóu tái wàn xiàng xīn 。
曲径尚馀萝窈窕,断霓时挂壁嶙峋。
qū jìng shàng yú luó yǎo tiǎo , duàn ní shí guà bì lín xún 。
当杯不觉枉歌起,百遍相过乐总真。
dāng bēi bù jué wǎng gē qǐ , bǎi biàn xiāng guò lè zǒng zhēn 。